Hoạt động đêm có nghĩa là ngày nghỉ, đêm bay! Cũng là cất cánh, bay lên bầu trời rồi về hạ cánh, nhưng chuyến bay đêm khác xa so với chuyến bay ngày.
Bay ngày có thể bay được với biên đội 2 chiếc, 4 chiếc, 6 chiếc… nhưng bay đêm thì chỉ “thủng thẳng” từng chiếc một là chính. Các phi công bay ngày nhìn thấy nhau bằng mắt thường, có thể bay biên đội “mật tập” – cánh sát cánh, cùng nhau bay nhào lộn với các động tác phức tạp… Nhưng bay đêm không thể làm thế được. Biên đội bay đêm phải giữ cách xa nhau hàng trăm, hàng ngàn mét. Thực ra bay đêm, không mấy khi xuất kích biên đội đi chiến đấu, hầu như chỉ bay một mình mà thôi.
Bay ngày, có thể bay ở độ cao cực thấp, kiểu mà các anh em phi công vẫn quen gọi là “mò cua bắt ốc”, tức là bay sát trên địa hình, cách địa hình chỉ khoảng mươi mét thôi, bay theo vật chuẩn, tự “lần” về sân bay để hạ cánh, còn phi công bay đêm không thể bay thấp và “lần mò” như vậy được. Bay trên trời đêm đã phức tạp, việc cất cánh, hạ cánh vào ban đêm còn phức tạp hơn nhiều.
Dù bay đêm gặp nhiều khó khăn, trắc trở hơn bay ngày, nhưng phi công lắm khi được gặp những cảnh tượng nên thơ mà bay ngày không thể tưởng tượng ra được. Đấy là những chuyến bay cất cánh vào đúng lúc trăng lên, vào những đêm trăng tròn. Mặt trăng thật dịu dàng, tròn như một chiếc đĩa ngọc khổng lồ, nhè nhẹ toả sáng – thứ ánh sáng thật mềm mại, dịu êm. Bầu trời như chiếc áo gấm khổng lồ được gắn ngàn vạn viên ngọc kim cương lấp lánh…
Những đêm không trăng không sao, trời đêm u ám, buồn tẻ, nhất là khi bay làm nhiệm vụ bí mật, hạn chế liên lạc qua sóng vô tuyến. Bầu trời mịt mùng rộng lớn khôn cùng và con người cũng cảm thấy nhỏ bé vô cùng. Trong trời đêm tối tăm ấy tiềm ẩn biết bao nhiêu là rủi ro, hiểm hoạ. Một mình ngồi trong buồng lái với ánh sáng màu đỏ, phản chiếu ra từ các bảng đồng hồ, các công tắc, với tiếng động cơ lọt thỏm, mất hút giữa thinh không. Ta bỗng thấy mình thật cô đơn.
Gặp khi thời tiết “trở trời” – những đám mây giông đùn lên, chớp sáng loà, nhằng nhịt, bầu trời bị tan vụn ra thành muôn vàn mảnh khác nhau. Bầu trời lúc thì sáng đến loà mắt, lúc lại tối om, máy bay thì rung lắc theo nhiều hướng khác nhau…Các phi công bay đêm đánh đêm vẫn phải đương đầu với những hiểm hoạ ấy khi làm nhiệm vụ.
(Đại tá Nguyễn Công Huy, phi công MiG-21,
nguyên Phó sư đoàn trưởng, Tham mưu trưởng Sư đoàn Không quân 371)

Những phi công cơ động làm nhiệm vụ săn B-52 ĐÊM NHIỀU NHẤT
Lâm Văn Lích, Mai Đức Toại, Nguyễn Đăng Kính, Vũ Đình Rạng, Hà Văn Chúc, Hoàng Biểu, Đặng Xây,Trần Cung, Vũ Xuân Thiều, Nguyễn Văn Thuận, Nguyễn Khánh Duy, Nguyễn Ngọc Thiên, Phạm Tuân, Bùi Doãn Độ,…
. . .